PDA

View Full Version : CT TinHọc Xanh tổ chức trao tăng máy đến Gia Lai



dly
23-10-2006, 10:39
Với những nỗ lực quyên góp và được sự hỗ trợ từ nhiều người, nhiều nơi cũng như sức hưởng ứng của các thành viên của ddth.

Đến nay chương trình Tin Hoc Xanh đã hoàn chỉnh được năm bộ máy tính để gửi tặng cho các em người dân tộc thuộc tỉnh Gia Lai - Kontum theo như thư xin hỗ trợ từ Sơ Huệ


Kính gởi : Nhóm Tin Học Xanh
Tôi là Nữ tu Lê Thị Huệ, Dòng Thánh Phao lô, hiện đang phục vụ tại Cộng đoàn Phaolô Phú Bổn – Huyện Ayunpa – Tỉnh Gia lai. Dt : 059852113
Hiện tại trong cộng đoàn đang nuôi dạy 59 em học sinh nội trú ( Cấp I : 28 em, Cấp II : 25 em, Cấp III : 6 em), con em người dân tộc Jrai, để giúp các em có được điều kiện ăn học. Các em này hoàn cảnh gia đình rất nghèo, cha mẹ không đủ điều kiện cho con đi học.
Để cho các em có được kiến thức cần thiết về tin học, giúp các em có thể theo kịp bạn bè, tôi kính xin Nhóm Tin Học Xanh giúp đỡ, hỗ trợ cho 5 máy vi tính để các em có được điều kiện học hành tốt. Tôi rất mong sớm nhận được sự hỗ trợ của Nhóm. Tôi xin chân thành cám ơn.
Nt. Lê Thị Huệ
( huespc@gmail.com )

Ban vận đông "thu gom máy tính cũ làm tư thiện" (tinhocxanh.org) dự kiến tổ chức buổi trao tặng máy đến tận nơi vào ngày 11 và 12 tháng 11 năm 2006

Về phương tiện vận chuyển chúng ta có hai phương án

1./ Theo xe khách (chi phí thấp)
2./ Thuê xe (chi phí cao)

Thân mời các bạn trong ddth, các thành viên quan tâm đến chương trình tham dự buổi trao tặng (Rất mong các thành viên sắp xếp được thời gian cũng như công việc để cùng đi). Chúng ta sẽ cùng share chi phí đi lại, ăn uống để đưa được các bộ máy đến tận nơi giúp các em.

Nhân đây tôi cũng xin được thông báo kể từ ngày Chương Trình khởi động tới nay (1/06/2006 -23/10/2006) Chương trình đã gửi tặng được cho 3 nơi

-1 máy đến bạn Trinh (Sông Bé)
-1 máy đến bạn Thương (Phú Nhuận)
-5 máy (Kiên Giang)
Và 5 máy đến Gia lai

Vì sự cố kỹ thuật vừa qua chúng tôi đã không lưu giữ được đầy đủ thông tin về các thiết bị nhận được từ các ân nhân. Chúng tôi vô cùng ân hận.Xin tạ lỗi cùng các bạn

VietDuc
23-10-2006, 10:51
Thông tin update trên www.tinhocxanh.org khá đầy đủ. Cảm ơn bác Lý. Tôi hi vọng chúng ta sẽ có 1 buổi đi Gia Lai để trao tặng cho các em nhỏ thật thành công.

thagnv
23-10-2006, 11:10
Tôi nghĩ những bạn muốn tham gia chuyến đi trao tặng máy tính cho các bạn ở tỉnh Gia Lai, chúng ta nên đăng kí danh sách tham dự để ban tổ chức dự trù được nhân sự, số lượng người để có kế hoạch chi tiết cụ thể.
Trước ngày khởi hành - ngày 11 tháng 11 năm 2006 - khoảng một tuần chúng ta sẽ họp mặt những thành viên đăng kí tham dự để bàn bạc và thống nhất kế hoạch chi tiết.
Mong ý kiến đóng góp của mọi người!

nguoimoi
23-10-2006, 14:54
Hay quá, với sự ủng hộ của mọi người chắc chắn Tin Học Xanh sẽ có thêm nhiều chiến công.

Vui quá, Chiều nay tự thưởng cho mình một "quai".

hieept
23-10-2006, 23:42
OK
em sẽ sắp xếp công việc để có chuyến đi này.
theo xe khách cũng tốt (vì rẻ)
còn thuê xe đi 2 ngày thì tiền đó để mua những thiết bị thiếu có lý hơn
em nghĩ vậy thôi.

dly
24-10-2006, 16:03
Chương trình vẫn được tiến hành theo ngày 11và12 tháng 11 năm 2006, Các bạn tham dự xin cho biết để chúng ta biết và tính việc tổ chức được tốt hơn

thagnv
24-10-2006, 16:13
Em đăng kí, lấy số thứ tự 01

bluesky
24-10-2006, 16:26
Chúc mọi người Thượng lộ bình an và thật dzui nha

hieept
31-10-2006, 21:44
chú lu đi với anh cho vui chứ.

dly
01-11-2006, 21:54
Đã liên lạc được với nhà xe. Chuyến đi trao tặng máy tới Gia Lai sẽ khời hành vào lúc 19 giờ ngày 10 tháng 11 năm 2006 tại Công ty Digipower.

Chương trình Tin Học Xanh cũng vừa nhận được $100 từ bác T.O.M trao tặng. Tôi xin phép được dùng số tiên này làm chi phí cho chuyến đi. Phần thiếu đủ còn lai các thành viên tham dự sẽ đóng góp thêm.

Hiện tại chúng ta đã có những thành viên có tên đưới đây tham dự

1/ Thagnv
2/ Jollibe
3/ Viet Duc
4/ Venus
5/ Hieep (Vũng Tầu)
6/ ..... đang chờ tin anh The Old Man
7/ ............

Mong các bạn có mặt tại công ty Digipower trước 19 giờ cùng ngày.

Rất mong các bạn quan tâm đến CT tinhocxanh đăng ký tham dự, và cùng tiếp tay giúp cho chương trình quảng bá đến được nhiêu người, nhiều nơi hơn.

Thân

thagnv
02-11-2006, 12:47
Đi đi các bạn ơi, ai đi sẽ được chụp hình với venus.
Buổi tối sẽ được giao lưu chuốc rượu với venus.
Đi đi, đăng kí nhanh nhanh các bạn ơi!
Chỉ còn 1 suất cuối cùng cho người đăng kí cuối cùng thôi.
Nhanh nhanh nào!
lol

dly
02-11-2006, 12:49
Còn nữa chú Thả Gà ui

8/ .......
9/ .......
và .......

bluesky
03-11-2006, 12:07
tình hình là em hũm có đi được, mọi người đi nhớ chụp hình, mua quà đem về cho em nha (^_^)

thagnv
03-11-2006, 12:09
tình hình là em hũm có đi được, mọi người đi nhớ chụp hình, mua quà đem về cho em nha (^_^)
Có cái phóng sự cho bác lác mắt mà xem luôn... lol

hieept
04-11-2006, 21:21
nhiều người đi mà còn share xiền nữa chứ?
it người wá sao chịu nổi kinh phí đây??
với lại không vui nữa..

thagnv
05-11-2006, 12:45
Tấm lòng là chính bác ạ...
Em và bác Zo đã dự tính tình huống chiều đó chỉ có 2 anh em... vẫn đi bác ạ! lol

venus
06-11-2006, 10:26
Trời ơi, Thả gà ui, sao lấy chị ra làm mồi vậy nè :-w

hieept
06-11-2006, 23:20
Bác Dê-Lỳ không đi được ạ?
Các bác nên kéo thêm thành viên "girl" nữa chứ?
theo kế họach, chiều thứ 6 em sẽ lên Sài Thành để kịp chuyến xe lúc 7 giờ.

dly
07-11-2006, 07:51
Hiêp ráng có mặt Khoảng 5 giờ 30 chiều nha, Anh em cần trao đổi thêm ít việc. Rất tiếc ngay lúc này anh không thể đi đâu xa được. Thôi thì mọi việc nhờ các bạn gồng gánh giúp vậy.

dly
07-11-2006, 11:30
Có một thay đổi nhỏ cho việc đón chúng ta đi Gia Lai:

Lúc 18 giờ 30 ngày thứ Sáu 10/11/2006 chúng ta sẽ chuyển máy lên Taxi đề ra bến xe Miền Đông (Đi bằng xe khách. Chủ xe anh Ngữ sẽ giúp chúng ta việc vận chuyển những bộ máy đến tận nơi. Anh nhận tài trợ cho việc vận chuyển này. CT tinhocxanh vô cùng cảm ơn anh.

Ngày mai sẽ kiểm tra lại lần chót những bộ máy trước khi anh em trong CT đưa máy đến các em.
Và chiều mai thứ Tư mời các bạn ghé họp thường niên tại 81 thay vì thứ 6 như mọi tuần (Thứ 6 này anh em đi hết rồi hổng gặp mặt nhau buồn chết)

Rất mong các bạn tham dự

Các thành viên chính thức tham gia chuyến trao tặng máy này có:

Anh Jollibee
Anh Thagnv
Anh Hieep
Anh Viet Duc
Rất mong thêm một thành viên hiểu rõ về HDH Windows98 cùng tham gia (Để phòng sự cố khi vận chuyển đên nơi có lỗi xẩy ra, phải setup lại)

Sau khi đến Gia Lai trao tặng máy xong các bạn có thể lưu lại một ngày hoặc sẽ lên xe về ngay chiều thứ bảy 11.11.2006 tùy tình hình . ở lại tìm hiểu thêm về một địa phương, hoàn cảnh sống của đồng bào vùng cao sau này chúng ta sẽ có kế hoạch dài lâu để hỗ trợ ...vv.....vv...

nino
07-11-2006, 21:29
Chúc các anh chị thượng lộ bình an, chúc THX ngày càng phát triển.

thagnv
10-11-2006, 11:49
Ui... háo hức quá đi mất... chiến công thứ 4 này của tinhocxanh có ảnh chụp mình đứng chung nữa (sắp có) vui quá...

Đề nghị những bác tham gia chuyến đi lần này gửi gấp cho em 2 ảnh chân dung, 1 ảnh chụp cận mặt, 1 ảnh chụp toàn thân... có việc gấp...

Mai mốt kỉ niệm 200 năm ngày thành lập chương trình tinhocxanh, những người tham gia chuyến đi lần này sẽ được tạc tượng...
lol lol lol

nino
10-11-2006, 14:36
hì hì...kỷ niệm 200 năm... hổng bít tới đó xương cốt biết có còn không đây :-))

nguoimoi
10-11-2006, 17:26
Chúc anh em lên đường gặp nhiều thuận lợi.

VietDuc
10-11-2006, 17:43
hiện giờ là 5:40pm

Jolibe, Thangnv và Hieppt đang sắp xếp máy móc lên xe tại DigiPower để chuẩn bị lên đường làm nhiệm vụ cao cả.

Chúng ta cùng chúc thượng lộ bình an và thành công tốt đẹp.

dly
10-11-2006, 19:47
Lúc 19 giờ 30 ngày 10/11/2006 Chuyến xe khách của nhà xe Hải Hà rời khỏi bến xe miền Đông với ba chàng ngự lâm

Jollibe
Hieep
Thagnv

Với nhiệm vụ chuyển 5 bộ máy tính đến các em vùng cao thuộc huyện Ajumpar - Gia lai.

Những trở ngại lặt vặt bên lề đã làm anh em trong nhóm tốn không ít thời gian đến độ xe lăn bánh rồi Chú Thagnv chỉ còn mỗi cách chuyển lới chào đến người ở lại qua tin nhắn Mobi

" Tam biệt Sài Gòn. Tinhocxanh đã khởi hành. Gia Lai đang chờ đón niềm vui háo hức"

Mong các bạn Vui, Khỏe

vikhoa
10-11-2006, 22:26
Vừa gọi cho anh Jô để hỏi tình hình thì gặp 1 cô...

Cô ấy bảo là vùng này chưa có sóng, chờ lúc khác gọi lại :D

Thôi để sáng mai vậy...

nino
11-11-2006, 23:36
Vừa gọi cho anh Jô để hỏi tình hình thì gặp 1 cô...

Cô ấy bảo là vùng này chưa có sóng, chờ lúc khác gọi lại :D

Thôi để sáng mai vậy...

thế hôm nay sao rồi bác VK?? mọi việc OK chứ?

VietDuc
12-11-2006, 00:08
Trưa nay mình có call cho anh Jolibee và được biết mọi người đến nơi an toàn và đã trao tặng máy móc cho người cần hỗ trợ. thông tin chi tiết sẽ cập nhật đủ sau.

jollibee
12-11-2006, 09:16
Sau khi làm lễ ra quân tại Digipower, anh Dly và VietDuc tiễn Thagnv, Hieep, jollibee lên đường đi Ayunpa–Gia Lai. Chiếc xe khách Aero của nhà xe Hải Hà nuốt đoạn đường ~600km trong 10,5 tiếng.

Cả nhóm THX được các sơ dòng Phao Lô và các em người dân tộc được các sơ trông nom đón tiếp rất nồng hậu. Các sơ thu xếp cho cả nhóm chỗ nghỉ ngơi và chăm lo từng bữa ăn với tất cả lòng nhiệt thành. Sau khi ráp các bộ máy cả nhóm có dịp tham quan môi trường sống và học tập của các em.

Buổi trưa các em tập hợp tại phòng văn nghệ, biểu diễn các điệu múa mà các em tự tập, sau đó là bài biễu diễn cồng chiêng. Các em biểu diễn với niềm đam mê hào hứng để chào đón các thành viên THX. Cả nhóm thật ngạc nhiên khi các sơ cho biết rằng các tiết mục văn nghệ này là do các em tự tập với nhau bằng bản năng văn hóa dân tộc Jrai.

Chiều đến các sơ tổ chức cho cả nhóm đi thăm các gia đình xung quanh Ayunpa có con em được trường nuôi dưỡng. Các thành viên THX có dịp tận mắt xem nhà sàn của người dân tộc và điều kiện sống thực tế của họ. Điều kiện sống của người dân tộc tại Ayunpa qủa là rất khó khăn, các sơ ngoài việc chăm sóc các em còn thường xuyên thăm hỏi và giúp đỡ các gia đình nghèo khó.

Do hoàn cảnh gia đình và công việc jollibee không thể tiếp tục cuộc hành trình cùng Thagnv, Hieep và các sơ đi đến buôn làng vùng sâu. 17g30 hôm qua jo lên đường về HCM, sáng nay 07g00 mới có mặt ở nhà và tường thuật sơ lược cho các bạn.

Tường thuật đầy đủ sẽ do Thagnv đảm nhiệm. Các bạn hãy đón xem hình ảnh và đoạn phim ấn tượng của Thagnv nhé ./.

VietDuc
12-11-2006, 13:50
Chúc mừng chiến công thứ 4 thành công tốt đẹp

dly
12-11-2006, 14:25
Sáng nay nhận được cuộc điện thoại từ các Sơ dòng Phao Lô Gia Lai gọi lên cảm ơn các thành viên tinhocxanh với rất nhiều xúc động. Cảm ơn tất cả các anh em, mọi người, mọi nơi đã chung sức hoàn thiện chương trình này. Các chị còn cầu mong cho chúng ta luôn có sức khỏe và tràn đầy nhiệt tâm để giúp được nhiều đồng bào của chúng ta hơn.

Vui ghê đi!

nguoimoi
12-11-2006, 17:49
Thật không biết nói gì! rất cảm ơn. Giá như có thể liên hệ được với cửa hàng về Máy tính nào ở gần đó, hỗ trợ được khi máy có trục trặc thì tốt quá.

The Old Man
12-11-2006, 22:00
Các bạn quả thật là những thiên thần của Tin Học Xanh.
Thật thán phục !!

thagnv
13-11-2006, 08:10
Chào các bác yêu quí...
Sáng sớm nay, lúc 5h30 em đã về đến Sài Gòn sau chặng đường dài hơn 10h ngồi xe đò. Hiện nay thì đang ở công ty và kịp dự lễ chào cờ. :)
Thông tin tường thuật chi tiết xin hẹn ngày mai sau khi sắp xếp lại công việc và thời gian, tạm đúc kết thế này:
Người dân tộc Gia Lai rất quí khách, con gái Gia Lai hay cười, hay mắc cỡ, đồ ăn của người dân tộc thì nhiều ớt kinh khủng, trời thì sao nhiều chi chít, rượu cần thì say lúc nào không hay!
lol

dly
13-11-2006, 08:21
Sư chú! Mong chờ mãi cả buổi sáng để đón và uống với chú ly cà phê khi về tới SG. Chờ mãi, giờ thì thấy chú post lên đây.

Phải phạt một chầu 81 thôi.

Hieep về thẳng VT luôn rồi à

thagnv
13-11-2006, 08:28
Hieep về thẳng VT luôn rồi à
Vâng ạ, bác ấy về thẳng Vũng Tàu để đi làm tiếp tục rồi ạ! Hic hic... tội bác ấy lắm, tối qua đi xe đò thế nào mà phí cả rượu cần uống ban sáng... kể ra thì hơi bẩn nhưng đúng là thơm cả xe... :buck:
Thơm thật!

jollibee
13-11-2006, 09:17
Về sớm, không được thưởng thức rượu cần, tiếc thật!:( ... Nhưng Jo được bác Dly bù lỗ bằng tô bún bò và ly cà phê sữa.:D

Bật mí chút: Thagnv và Hieep tiếp thu văn hóa dân tộc rất nhanh, mới học được vài phút mà đã chào hỏi xã giao bằng tiếng dân tộc rồi. Hai anh còn máy mó gõ chiêng nữa. Hieep cùng múa chung với các em. Thagnv thì có tóc đuôi gà bị các em xem là con gái. Jollibee né máy quay phim làm xấu hình bị đạo diễn Thagnv mắng. :)

dly
13-11-2006, 09:29
81 thui! 81 thui! kể chuyện đi xa về cho anh em ở nhà nghe với. Chịu hết nổi rồi :bawling:

VietDuc
13-11-2006, 10:15
Bác Dly vui lòng update news lên tinhocxanh.org nhé.

venus
13-11-2006, 10:32
Bác Dly vui lòng update news lên tinhocxanh.org nhé.
Em up rồi anh ui . Bộ dạo này anh ko qua ngó bên THX à? Hĩ... Em ngày nào cũng đưa tin mà :(

VietDuc
13-11-2006, 10:47
Chúc các anh lên đường may mắn và thượng lộ bình an.Em mới update có đến đây thui nè, bởi vậy anh mới thắc mắc. 3 chàng lính ngự lâm đã vè đến nhà rồi mà giờ còn thượng lộ bình an gì nữa.

VietDuc
13-11-2006, 10:51
heheheh ngó lộn BOX nên ko thấy cái bài "Tường thuật sơ lược chuyến đi Gia Lai" sorry em

thagnv
13-11-2006, 12:19
Một vài ảnh để các bác xem trước... :) :) :)

http://img297.imageshack.us/img297/7074/dscn3128lh1.jpg

http://img205.imageshack.us/img205/8247/dscn3131oo8.jpg

http://img205.imageshack.us/img205/3610/dscn3136ke2.jpg


http://img247.imageshack.us/img247/2626/dscn3149jg3.jpg
Với các em nhỏ người dân tộc Jrai và các Sơ.

http://img299.imageshack.us/img299/7762/dscn3179qz7.jpg
Với đồng bào người dân tộc Jrai.

http://img297.imageshack.us/img297/4418/dscn3203cy7.jpg
Hè hè... khè hàng... lol

dly
13-11-2006, 14:50
Oái chú Thắng chơi một mình một ché à. :down: Độc ẩm hử? Uống thế này thì ... hổng thích :drool: :wub:

Bao giờ mới có dịp được như các chú đây :bawling: :bawling: :bawling:

Đêm ngủ nhà sàn có lạnh ...? có quây quần quanh nhà Rông? lẹ lẹ làm bài tường thuật đi chú. Anh nôn :D

DONNA_DONNA
13-11-2006, 16:28
Cả nhóm THX được các sơ dòng Phao Lô và các em người dân tộc được các sơ trông nom đón tiếp rất nồng hậu. Các sơ thu xếp cho cả nhóm chỗ nghỉ ngơi và chăm lo từng bữa ăn với tất cả lòng nhiệt thành. Sau khi ráp các bộ máy cả nhóm có dịp tham quan môi trường sống và học tập của các em.

Buổi trưa các em tập hợp tại phòng văn nghệ, biểu diễn các điệu múa mà các em tự tập, sau đó là bài biễu diễn cồng chiêng. Các em biểu diễn với niềm đam mê hào hứng để chào đón các thành viên THX. Cả nhóm thật ngạc nhiên khi các sơ cho biết rằng các tiết mục văn nghệ này là do các em tự tập với nhau bằng bản năng văn hóa dân tộc Jrai.

Đọc đến đây tự nhiên thấy rưng rưng, có 1 cái gì đấy như thôi thúc, như giục giã mình, ko biết mọi người thế nào chứ em thì đúng là...hic! hic!

Đa cảm quá mọi người bảo không tốt trong chuyện tình trường nhưng mà kệ, cảm xúc chứ có phải tính toán ra được đâu :)

Ko biết bao giờ đến THX Hà Nội, chắc phải chờ 1 bức thư đến từ Gia... Lâm quá :(

dly
13-11-2006, 16:55
Đọc đến đây tự nhiên thấy rưng rưng, có 1 cái gì đấy như thôi thúc, như giục giã mình, ko biết mọi người thế nào chứ em thì đúng là...hic! hic!

Đa cảm quá mọi người bảo không tốt trong chuyện tình trường nhưng mà kệ, cảm xúc chứ có phải tính toán ra được đâu :)

Ko biết bao giờ đến THX Hà Nội, chắc phải chờ 1 bức thư đến từ Gia... Lâm quá :(

Sợ nhất là chúng ta không còn chút cảm xúc nào khi nhìn thấy những nỗi đau, thiếu thốn của đồng loại. Của những người chung quanh ta bạn nhỉ.

Hành trình của chúng ta còn dài mà các bạn. Chỉ sợ tới lúc đó chúng ta mỏi mệt, chúng ta buông xuôi thôi :exclaim: Chứ khi trái tim còn rung động, nhiệt huyết vẫn đầy tràn thì còn rất nhiều dịp để đến với mọi người, mọi nơi bạn ạ.

Có một lần khá lâu rồi tôi gửi tặng máy cho một chị. Tới giờ này tôi vẫn chưa quên được cảm giác sung sướng vì mình đã làm được một công việc có ý nghĩa, tôi vẫn chưa quên được ánh mắt, nét mặt của người nhận, chính vì cảm xúc đó mà tôi vẫn tiếp tục công việc cho đến hôm nay. Có điều ngày hôm nay tôi may mắn hơn vì bên tôi còn có các bạn, có một tập thể cùng chung sức khiến mình không còn cảm thấy mình "Gàn" như thiên hạ thường nói :embarrass

nguyenvuhoang
13-11-2006, 23:03
Thân gửi anh Lý cùng các bạn tin học xanh. Rất xúc động vì những gì anh và các bạn đã làm. Hy vọng rằng 1 thời gian ngắn nữa Hoàng sẽ ổn định được công việc để tham gia vao THX cùng các bạn. Nhân tiện Hoàng cũng góp ý rằng, chúng ta tặng máy là rất tốt nhưng bên cạnh đó chắc các bạn ai cũng có những quyển sách về IT, hướng dẫn học wold, excel, photoshop... và chúng ta co thể góp lại để làm nên tủ sách THX dành cho những người ham thích IT mà không có điều kiện mua sách, các bạn nghĩ sao?

superthinb
14-11-2006, 16:03
Nhân tiện Hoàng cũng góp ý rằng, chúng ta tặng máy là rất tốt nhưng bên cạnh đó chắc các bạn ai cũng có những quyển sách về IT, hướng dẫn học wold, excel, photoshop... và chúng ta co thể góp lại để làm nên tủ sách THX dành cho những người ham thích IT mà không có điều kiện mua sách, các bạn nghĩ sao?
Rất tốt, sách cũ chắc nhiều người có đầy ra ấy chứ. Mình thì không có sách chỉ có tạp chí PC World cũ, và những cái như Echip, Làm bạn máy tính, PC Fan thôi. Nếu Tin Học Xanh mà có mang cho người ta thì hú mình một tiếng mình mang tới cho nhé.

dly
14-11-2006, 16:09
Vâng chúng tôi cũng có ý định xin những tài liệu này các bạn ạ. Nhưng vì chưa tổ chức được nên chưa dám tính đến chuyện tiến hành.

Hôm rồi trước khi chuyển máy đến Gia Lai anh Jollibee cũng phải vội vàng chạy đi mua một ít sách chuyển cho các em. Nghĩ đến mà thương ... :wub:

VietDuc
14-11-2006, 17:28
Các địa điểm nhận những "tấm lòng vàng" của các bạn vẫn như cũ. rất mong nhận được sự góp sức của các bạn.

hieept
15-11-2006, 00:59
Vâng ạ, bác ấy về thẳng Vũng Tàu để đi làm tiếp tục rồi ạ! Hic hic... tội bác ấy lắm, tối qua đi xe đò thế nào mà phí cả rượu cần uống ban sáng... kể ra thì hơi bẩn nhưng đúng là thơm cả xe... :buck:
Thơm thật!

chà, đồng chí thả ga nói xấu gì tớ đấy nhỉ? :D
thật là hơi mệt nên hôm nay mới lên mạng được.
tớ có viết trong blog, nhưng chưa hết, mới xong một nửa thui.
chừng nào edit xong mớ hình với dựng xong cuốn film đó ghi CD cho tớ một đĩa nhé. làm tư liệu ý mà.
Bơ ni.

hieept
15-11-2006, 10:22
ặc ặc
chú Thả ga nè.
còn một số tên của người dân tộc và tên các buôn.. tớ.. wêm mất tiu roài. chú giúp tớ nhớ coi..
chiều nay đăng tiếp phần còn lại
giờ thì làm việc đã..

P/S: chú link cái blog của tớ (http://blog.izday.com/hieept)qua đây đó àh? :embarrass ngại wá

dly
15-11-2006, 10:30
Đề nghị Hieep post bên này luôn đi cho anh em có thể theo dõi và anh cũng có thể đưa qua trang chính bên tinhocxanh.org luôn.

Bài viết thế mà giấu làm của riêng! Góp bài cho tinhocxanh đi chú

hieept
15-11-2006, 10:42
Bài viết thế mà giấu làm của riêng! Góp bài cho tinhocxanh đi chú

chết men! :bawling:
bác dly hỉu nhầm em rùi.
em đâu dám giấu, chẳng wa là chưa hoàn chỉnh nên em chưa post wa bên tin học xanh thui mừ.
chiều nay em viết xong hoàn chỉnh rùi em sẽ đăng lên tin học xanh, nha bác.

dly
15-11-2006, 21:06
Đùa chơi chút mà Hieep! Anh mong tin mãi mà chẳng được biết gì nhiều. Các bạn đi về ai cũng bận rộn nên chưa viết bài tường thuật được. Không ngờ Hieep viết trên blog. Thôi thì post thêm bên này nữa để cho anh em được biết đi. Ba anh em mỗi người có một cái nhìn, một cảm nhận, một suy nghĩ, mỗi người có cách diễn đạt của mình cùng viết lên xem như một món quà cho anh em vậy :D

VietDuc
15-11-2006, 21:16
Lão Jolibee bị vợ trảm rồi, viết lách gì nữa.

hieept
15-11-2006, 23:39
tội nghiệp bác Dô quá!
hix
có gì anh em nói hộ bác ấy một câu

dly
17-11-2006, 22:55
Bài viết của Hieep. Đã được sửa chữa và cập nhật

Cuộc vui nào chẳng đến lúc chia tay

Rơi nước mắt và bàn tay nắm chặt

Đem nỗi nhớ giấu vào trong quá khứ

Thả hồn mình theo kỷ niệm nên thơ

http://img297.imageshack.us/img297/3724/dscn3120fq1.jpg
Tập hợp máy chuẩn bị khởi hành ở công ty Digipower.

2 ngày, 3 đêm và những kỷ niệm.

Hai ngày, tạm gác mọi công việc, tôi hành trình cùng tin học xanh lên một vùng cao nguyên còn hoang sơ nghèo khó. Nơi đó, có những con người thực sự gây cho tôi nhiều bất ngờ và cũng rất nhiều lưu luyến. Những con người quê mùa, chất phát, nhiệt tình và thân thiện, đó là Ayunpa, đó là Krongpa, đó là Bon Ama Djơng, là Bon Toat, Bon Nu A.. những vùng đất, những con người, những người dân tộc Gia-Rai anh em.. của tỉnh Gia Lai.

Hai ngày, không nhiều nhưng cũng đủ để tôi thấy được phần nào sự khó khăn, khổ cực của những người dân sống nơi đây. Những thiếu thốn, thiếu về vật chất lẫn tri thức đã khiến cho người địa phương nơi đây bao năm qua vẫn nghèo khó. Gặp gỡ các Sr dòng thánh Phaolo, những người làm công việc đem ánh sáng văn minh về các buôn làng xa xôi một cách thầm lặng, tôi mới thấy hết được ý nghĩa của cuộc sống.

Trở về thành phố sau hai ngày rong ruổi đến các buôn làng xa, tôi lại tiếp tục vùi đầu vào công việc và những xô bồ của thường ngày. Các bạn, những người bạn dân tộc Gia-Rai ở nơi xa, biết đến bao giờ mới có dịp gặp lại, lên xe tôi chỉ biết quay đầu thốt lên: "Tạm biệt Bon Toat, tạm biệt Ayunpa. Bơ ni kơ gi, Tộ hem."

Hãy để cho quá khứ mãi là những kỷ niệm, tôi sẽ nhớ mãi những kỷ niệm đó và chắc chắn rằng có một ngày, trong tương lai không xa, tôi sẽ trở lại thăm các bạn, để thấy được sự thay đổi, sự phát triển của các bạn trên vùng đất này.

Tôi sẽ viết lại những gì mình mắt thấy tai nghe, những gì mình có thể hiểu và có thể cảm nhận được. Chắc hẳn là trong bài viết này cũng còn rất nhiều chi tiết có thể không đúng, có thể sai và còn nhiều thiếu sót vì tôi viết lại theo trí nhớ của mình sau nhiều ngày mà.

Đêm thứ nhất

http://img180.imageshack.us/img180/1650/dscn3125dw1.jpg
Chụp chung với anh Ngữ, chủ xe.

Hành trình khởi đầu từ bến xe miền đông lúc 19 giờ 30, chiếc xe 45 chỗ ngồi Hải Hà tuyến Ayunpa-SàiGòn của nhà xe Bảy Ngữ chạy thật êm, lên xe bạn được một chai nước suối và một cái khăn lạnh, khoảng 9-10 giờ bạn sẽ có một bữa ăn khuya miễn phí, ngoài ra, chỗ bạn ngồi còn có một cái gối và một cái mền nhỏ để bạn chống chọi với cái lạnh ban đêm trên cao nguyên, nói chung là trong suốt đoạn đường gần 11 tiếng ngồi trên xe như vậy là rất thoải mái. Ra khỏi thành phố, xe chạy theo quốc lộ 13 lên Đại Lộ Bình Dương và tiếp tục qua các tỉnh Bình Phước, Đaklak để tới Gia Lai...

Chuyến hành trình trong đêm tuy không mệt mỏi và còn có thời gian ngủ nhưng cũng đáng tiếc nho nhỏ là không ngắm được cảnh bên ngoài, những địa danh mà xe đi qua như: Thị Xã Thủ Dầu Một của Bình Dương, Buôn Hồ, Buôn Mê Thuộc, Chư Sê .. đang chìm trong giấc ngủ.

Trên đường đi, những chuyến xe hàng cần mẫn vượt bóng tối để kịp giao hàng vào lúc bình minh, kịp một buổi chợ, kịp một ngày mới, có đi mới thấy được cái khó nhọc của cánh tài xế chạy xe ban đêm, trong lúc mọi người ngủ ngon thì họ âm thầm làm công việc lặng lẽ và không thiếu phần quan trọng của họ, để rồi sáng hôm sau, những buổi chợ có tấp nập người mua người bán. Khoảng 3 giờ sáng, xe chạy qua một cánh rừng, trời rất lạnh, một chốc bên lề đường lại có vài người đứng chờ xe với một đống lửa nhỏ kề bên, một ánh lửa nhỏ leo lét trong đêm giá lạnh nhưng cũng làm ta cảm thấy ấm áp hơn.

Ngày đầu tiên

5 giờ 30 xe đến Ayunpa và lần lượt thả khách đến tận nơi mà họ cần xuống.

6 giờ sáng, chúng tôi có mặt tại nhà trẻ Bình Minh, nơi các Sr dòng tu Phaolo đang sống và nhận nuôi 59 em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Đón tiếp chúng tôi, các Sr tỏ ra rất vui mừng và nồng nhiệt vượt mức tưởng tượng khiến chúng tôi đâm ra lúng túng, ngại ngùng quá thể. Nhìn những ánh mắt ngạc nhiên, vui mừng và thích thú của các em nhỏ chúng tôi thấy quên hết một đêm mệt nhọc trên xe và chỉ muốn bắt tay ngay vào việc. Buổi sáng trên thung lũng Ayunpa thật là đẹp, ánh bình minh xuyên qua các tàn cây, trên cành cao, những chú chim nhảy nhót và hót véo von thật vui tai, cái âm thanh mà từ lâu ở thành phố đã không còn nữa.

http://img220.imageshack.us/img220/9387/dscn3143ra0.jpg
Bạn Hieept đang trao đổi với Sr Tam.

Theo các Sr, các em nhỏ dân tộc ở đây được sống một cuộc sống có thể gọi là may mắn hơn các bạn bè mình ở tại các buôn trong rừng trong núi rất nhiều, trong kia, các em nhỏ còn khổ cực lắm. Những tiếng gọi "Chúng em chào anh", "Chúng con chào chú".. khiến chúng tôi thấy công việc mình làm không đáng gì. Chúng tôi được các Sr sắp xếp chỗ ăn, ngủ thật trang trọng, hỡi các Sr và các em, hãy đừng ưu ái chúng tôi như vậy, hãy xem chúng tôi chỉ là những người khách bình thường viếng thăm. Nhân tiện, chúng tôi được các Sr hướng dẫn đi một vòng tham quan tìm hiểu đời sống thường nhật của các em nhỏ nơi đây. Sáng sớm, 4 giờ 30 là các em dậy, đi lễ nhà thờ và đọc kinh cầu nguyện, đến 6 giờ, một số em dọn dẹp, một số em quét sân, một số em phụ bếp.. các em chia nhau việc mà làm. 6 giờ 15, các em tụ tập lại ăn cơm sáng sau đó em nào đi học buổi sáng thì đi học còn các em học buổi chiều thì học bài.. Các em còn tự tổ chức tập múa, tập hát theo những bài hát được xem trong băng, đĩa. Một số em thì ra vườn cuốc đất, nhổ cỏ, trồng rau.. Các em ở khắp nơi tụ họp về, tất cả là người dân tộc Gia-Rai, có những em thì ở những buôn gần đó, nhưng cũng có những em nhà ở những buôn rất xa đến 80-100 cây số, có những em có điều kiện thì mỗi tuần về thăm nhà một lần. Như là bé H'Nhim, nhà em ở trong buôn gần đó, cũng rất vất vả, em là con lớn, còn đến 3 đứa em nhỏ, ở nhà chỉ còn bà ngoại và mẹ. Bé H'Char thì nhà ở xa hơn, các đó gần 40 cây số, khi nào em nhớ nhà thì nhờ các Sr nhắn Ama của em ra đón..

8 giờ sáng, sau khi nghỉ ngơi, tắm rửa và tranh thủ đi một vòng tham quan tìm hiểu đời sống sinh hoạt thường nhật của các em, chúng tôi bắt tay vào việc, những chiếc máy vi tính của chương trình tin học xanh sau một đêm vượt 600 cây số từ thành phố lên cao nguyên bỗng trở nên đỏng đảnh như những cô gái mới lớn, chúng hứng chí chạy nhảy lung tung, driver cùng với mấy phần mềm office náo loạn. Sau hơn một giờ dẹp loạn, tình hình đã ổn định trở lại. Đáng tiếc là trong năm cái đưa đi chúng tôi đành phải đưa về một "em" vì thiếu điều kiện để sửa chữa, dù đã sử dụng luôn phương án dự phòng.

9 giờ 30 chúng tôi ra vườn, nhìn từng em nhỏ vừa làm cỏ, dọn rác vừa ngân nga ca hát và đùa giỡn làm chúng tôi nhớ về cái thời thơ ấu của mình, cũng cách đây không lâu lắm, khi chúng tôi bằng tuổi các em bây giờ có lẽ cũng chỉ trên dưới 20 năm. Và cũng như các em bây giờ, ngoài giờ học, tôi cũng ra đồng không làm phụ ba má thì cũng chơi thôi, cuộc sống sao mà vô tư, hồn nhiên dễ sợ. Nhỉn những luống rau các em trồng, những bãi cỏ xanh tươi, những bụi bông hoa nở rực rỡ.. chúng tôi thấy tâm hồn mình thư thái đi nhiều, để tạm quên đi những nỗi lo, áp lực của cuộc sống thường nhật mà hòa mình với thiên nhiên.

11 giờ trưa, các em nhỏ tập trung về phòng sinh hoạt chung và chúng tôi được thưởng thức những bài hát, điệu nhảy do các em tự tập. Theo các Sr thì những em nhỏ này rất có khiếu văn nghệ, thỉnh thoảng được xem những cuộn băng hay đĩa nhạc và các em tự nghĩ ra những điệu múa, tuy đơn giản thôi nhưng cũng là những tài năng đó chứ? rồi các em lại tự chia nhóm ra mà tập dượt với nhau, các em nhỏ múa theo nhỏ, lớn theo lớn, rất trật tự và đẹp mắt. Sau đó, là tiết mục cồng chiêng, mỗi một cái cồng, một cái chiêng có một âm thanh trầm bổng khác nhau, chúng cùng ngân lên, hòa trộn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đậm bản sắc văn hóa Tây Nguyên, người gõ cồng chiêng cũng không cần phải học gì nhiều, cần có một khiếu cảm nhận âm thanh, một chút khéo léo là bạn đã có thể dễ dàng gõ những bản nhạc này rồi. Khi tôi gõ, nghe có hơi lạc "tông" một chút so với các em nhưng ngẫm lại tôi thấy mình gõ cũng hay quá chứ. Có dịp tôi sẽ biểu diễn cho các bạn thưởng thức.

http://img183.imageshack.us/img183/998/dscn3154wj8.jpg
Tiết mục văn nghệ rất đặc trưng của các em nhỏ dân tộc Jrai.

Sau tiết mục văn nghệ đó, các em ăn cơm trưa và một số lại đi học. Chúng tôi cùng các Sr ăn trưa và nói chuyện, bàn kế hoạch, sau đó về phòng nghỉ ngơi và làm một giấc không biết trời trăng chi nữa, nếu không có Sr đánh thức chúng tôi dậy lúc 2 giờ thì có lẽ cả 3 đã ngủ đến chiều luôn quá.

2 giờ, chúng tôi theo chân Sr Gương và Sr Hélène đến Bon Ama Djơng gần đó để tìm hiểu thực tế cuộc sống người dân. Buổi chiều, nắng không gay gắt, đường vào buôn cũng vắng lặng, chung quanh đường đi là những ao rau muống, rau lang, những căn nhà sàn nhỏ xíu và tạm bợ, những con người khổ cực và đen đúa.. họ nhìn chúng tôi bằng những đôi mắt ngô nghê, trẻ con đứa nào cũng xác xơ, bé loắt choắt, chân cẳng đen thui, áo quần rách nát. Nếu ở thành phố, bạn lo con mình bị bệnh béo phì đến phát sốt và tìm mọi cách để giảm cân cho nó thì dân tình tại đây ngược lại, lo lắng nó ốm đến phát sốt và mong muốn nó tăng được vài ba cân, bạn có tin rằng một đứa trẻ 10 tuổi mà nhỏ xíu như là 3 tuổi, nặng không tới 10 ký không? khó tin quá phải không? Dân ở đây lập gia đình rất sớm, có những cô gái còn rất trẻ mà đã có 3-4 đứa con, những người ông, người bà tuổi mới ngoài 30 là chuyện thường. Chính vì thế, họ không có đủ kiến thức và điều kiện chăm nom chăm sóc con cái và chăm sóc nhau.

Người Gia-Rai theo chế độ mẫu hệ nên trong nhà có con trai coi như là không có, khi người con trai đến tuổi lập gia đình thì sẽ "bị" một cô gái nào đó tới cưới về và anh ta "bị" bắt về nhà vợ (nghe khúc này, các bạn nam nhà ta cũng muốn "bị" như thế lắm đó). Chúng tôi ghé thăm được vài nhà, mỗi nhà có một hoàn cảnh khác nhau.

Đầu tiên, chúng tôi ghé thăm ông Ama Ke già yếu, đau ốm mà không có gia đình, không còn người thân, sống một mình trong một cái chòi bằng mấy tấm tôn ghép lại, rất mong manh, những người chung quanh ai có gì thì giúp nấy cho ông ấy. Một gia đình khác thì khá hơn, chung quanh nhà có vài ô ruộng trồng rau muống, theo lời bà ấy thì mỗi ngày bà trồng rau và cắt đem bán một gùi cũng được cỡ 20.000đ, đó cũng gọi là có thu nhập và cũng là có cuộc sống, bà ấy còn làm một gánh bún để bán nhưng không thành công. Tiếp đến là thăm bà Yă H'Lươn (Bà của em H'Nhim - bé Nhiêm đang học và ở nội trú tại nhà dòng), gia đình bé H'Nhim sống trong một căn nhà nhỏ xíu, người bà của em vừa bị té khi đi ra suối cắt rau, người mẹ ốm o thì nheo nhóc mấy đứa con. Một gia đình gần đó thì khá hơn vì nuôi được vài con heo "mọi", thức ăn cho chúng cũng chỉ là vài cọng rau muống rau lang mọc trong ruộng nhà cùng với một số cây rau dại khác, như vậy cũng là khá. Có một số căn nhà to hơn hẳn những căn nhà khác, ở đây, gia đình nào nhà càng to thì càng khá hơn.

Chúng tôi đến một căn nhà sàn bằng gỗ rất đẹp, nhà có xe máy dựng trong nhà, chắc hẳn cũng là một gia đình tân tiến, trí thức. Đón chúng tôi là một cô gái cũng khá dễ thương, cô ấy chào mọi người xong cho biết là ba của cô ấy đang dạy tiếng Anh trên nhà, dạy tiếng Anh - tôi nghe đã bất ngờ rồi, cô ấy còn cho biết thêm là dạy giáo trình Headway. Tôi không nghĩ là có một người dạy tiếng Anh ở đây. Khi chúng tôi bước lên căn nhà sàn, chúng tôi gặp một người đàn ông khá hoạt bát, đó là Thầy Ama H'Eng. Thấy có khách, thầy mới cho học trò nghỉ sớm và tiếp chuyện chúng tôi. Thầy kể, căn nhà này là do thầy tự làm nên, lúc đó thầy bị té gãy chân, không làm được gì cả, thầy mới học nghề mộc, căn nhà và bàn ghế, vật dụng trong nhà đều do tự tay thầy làm nên, trong mấy năm trời "như thế, mình mới thấy cuộc đời mình còn nhiều ý nghĩa, không có cảm giác là một người bỏ đi" - thầy tâm sự. Thầy là một người học nhiều, hiểu biết nhiều, ngoài tiếng Gia-Rai mẹ đẻ, thầy còn sõi tiếng Việt, thành thạo tiếng Anh, tiếng Pháp. Nghe thầy kể chuyện, chúng tôi biết hơn rất nhiều.. những vấn đề về ngôn ngữ, văn hóa, chuyện thường ngày, chuyện xã hội đều được chúng tôi tám hết. Thầy còn cho biết, Thầy cùng vài người bạn và vài vị Linh mục đang hoàn thành bộ từ điển Gia-Rai đồ sộ nhất, đầy đủ nhất. Khi có cuốn từ điển này, bạn có thể tra cứu bất kỳ thông tin nào cần chuyển từ tiếng Gia-Rai sang tiếng Việt của người Kinh, hoặc có thể học tiếng Gia-Rai thông qua nó.

4 giờ chiều, chúng tôi tạm biệt Bon Ama Djơng, để tiếp tục chuyến hành trình đến Bon Toat - thuộc huyện Krongpa - tỉnh GiaLai. Đoạn đường gần 40 cây số không dễ đi chút nào, chúng tôi ra khỏi thị trấn Ayunpa trên 2 chiếc xe máy và hướng thẳng đến Krongpa. Ra khỏi Ayunpa, xe chúng tôi chạy dọc theo con sông Pa phẳng lặng, trên đường nhìn xuống, dọc hai bên bờ sông là những căn nhà nhỏ, những khoảng ruộng, khoảng vườn, những người đang đang câu cá, tắm giặt. Bờ sông rất rộng và bãi cát trải dài dọc hai bên, chúng tôi còn thấy rất nhiều người tụ tập lại một chỗ thả diều. Ở một khúc sông khác, có những bạn thanh niên đang đá bóng, chơi bóng chuyền trên bãi cát.. làm chúng tôi náo nức quá chừng.

Cuộc sống buổi chiều nơi đây thật là vui và thanh bình biết nhường nào. Sr.Huệ cho biết sở dĩ vùng đất này có tên gọi là Ayunpa đó là do người dân tộc lấy tên hai con sông lớn trong vùng ghép lại: Sông Yun và Sông Pa. Trên đường đi, chúng tôi gặp những đàn bò đi ăn về, bình thường thì mỗi đàn vài chục hay vài trăm con thôi, nhưng hôm nay, không biết có phải vì đón chúng tôi hay không mà có đến cả ngàn con, trong nhiều đàn khác nhau gộp lại. Chúng kéo nhau trên một đoạn đường dài cả cây số, cảnh tượng này thật là hoành tráng, không bao giờ bắt gặp được ở thành phố. Từ Ayunpa đến Krongpa phải qua một ngọn đèo, tuy là buổi chiều nhưng không khí trên đèo vẫn thoáng lạnh, chúng tôi được chiêm ngưỡng những vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên. Cameraman Thắng đã không thể nào kềm được tiếng xuýt xoa, anh đã trổ hết tài nghệ của mình để quay những cảnh đẹp nhất, hùng vĩ nhất và nên thơ nhất của một buổi chiều đang buông xuống trên đỉnh đèo. Từ trên đèo nhìn xuống, bên này núi là Ayunpa, bên kia núi là Krongpa, con sông Pa uốn lượn quanh ngọn núi, chia đều nguồn nước phù sa của mình cho cả hai vùng, mặt sông khúc này gần như không chảy, chúng thật sự phẳng lặng như là một cái hồ dài, hai bên là núi, soi minh xuống con sông Pa ở giữa, chung quanh cây cối xanh tươi.

Qua khỏi đèo, chúng tôi đã đặt chân lên đất Krongpa. Ở đây, dân đa số là người dân tộc thiểu số, bạn thấy người dân đeo gùi đi lại rất nhiều, chiều đó chúng tôi thấy có nhiều em nhỏ đeo nhửng cái gùi bé xíu rất dễ thương, đoán chừng các em trên nương rẫy về. Dọc đường đi, những căn nhà sàn thô sơ và cũ kĩ luôn hiện ra trước mắt chúng tôi, trên đường chỉ có người đi bộ, rất hiếm có xe gắn máy, xe đạp còn không thấy. Những người đi đường nhìn cameraman Thắng của chúng ta với một con mắt lạ lẫm, Thắng thì hứng lắm, anh quay ngang quay dọc, không bỏ sót một chi tiết nào. Đường đi khá xấu nên hơn một tiếng sau chúng tôi mới đến nơi, từ đường cái, cho xe quẹo phải đi một khoảng vài trăm mét, quẹo trái và theo một con đường nhỏ là bạn đang vào buôn Toat.

5 giờ 30 chiều chúng tôi dừng xe ngay một căn nhà sàn lớn, đó là nhà của Amai H'Nhúi (Thủ lĩnh thanh niên của Bon Toat), tôi ngạc nhiên vô cùng khi thấy trước sân nhà, cạnh một cái giếng xây, có một chiếc xe Honda Wave Alpha. Phía dưới căn nhà, người ta lùa những con bò vào đó sau một ngày chúng làm việc, phía trên căn nhà cũng khá rộng, mấy chú chó nhảy xổ ra và leo thoăn thoắt xuống bậc thang bằng gỗ của căn nhà sàn, các Sr nói rằng chó ở đây leo trèo giỏi lắm đó. Đó là căn nhà mà chúng tôi ghé ăn tối, chúng tôi chào anh chị chủ nhà là Ama H'lơi và Amị H'lơi, các Sr cho biết: tên của người dân nơi đây thay đổi theo thời gian, tên cha mẹ đặt được gọi lúc họ còn nhỏ, khi lớn lên lập gia đình, có con rồi thì tên sẽ được gọi theo tên con (Ama là Ba/Cha, còn Amị là Má/Mẹ. Trong nhà này, đứa bé tên là H'lơi nên tên của vợ chồng chủ nhà gọi theo tên đứa bé)

Tranh thủ lúc mọi người còn chuẩn bị bữa ăn, tôi và Thắng tranh thủ dạo một vòng quanh buôn làng. Ở đây, mỗi nhà nằm trong một lô đất, đường đi ngăn các lô đất đó ra đều nhau, cũng có một số căn nhà xây bằng gạch, đa số còn lại là nhà sàn vì tính tiện dụng của nó. Thường thì căn nhà sàn rất thô sơ, có 2 cửa ra vào và 1-2 cái cửa sổ, hoàn toàn không có phòng ngăn cách trong nhà, cả căn nhà là một cái phòng lớn, sát vách nhà, đối diện cửa ra vào người ta kê một cái tủ thờ, đồng thời cũng là để các vật dụng khác. Bên dưới căn nhà họ để vật dụng làm nông, nuôi heo, nuôi bò.. Khi ta vào nhà, chúng ta sẽ chào là "Kơ Kuc Kơ i" (đại khái là xin chào bạn) và người chủ nhà sẽ chào lại bạn bằng câu "Kơ Kuc Kơ i" hoặc "Bơ ni kơ i" nghĩa là cám ơn bạn (hiểu nôm na là cảm ơn bạn ghé thăm tôi), sau đó họ sẽ đem một tấm chiếu (gọi là Nuai - đọc là Nhoi hoặc gọi là Kyau - đọc là Keo. Nhoi hay Keo đều là cái chiếu) lớn ra trải giữa nhà và mời ta ngồi vào đó. Họ sẽ mời bạn uống nước trong một cái Chok (cái ly) bằng câu "Nhum e", cái bình (cái ấm) đựng nước gọi là "Binh", còn mời ta uống rượu cần thì họ nói "Nhum T'pai".

Trong lúc chúng tôi đang đi dạo thì có hai cô gái khá xinh xắn, hỏi chúng tôi đi đâu đó, dĩ nhiên là tôi và Thắng nghe như vịt nghe sấm, có hiểu chữ nào đâu. Sr Huệ đi cùng chúng tôi đối đáp với hai cô gái ấy, sau đó hai cô gái khuất sau một ngã rẽ, tôi mới hỏi Sr nội dung cuộc nói chuyện, Sr kể: "hai cô gái hỏi chúng ta đi đâu? Sr trả lời là đi dạo, hai cô ấy nói tiếp là tưởng chúng ta đến nhà cô ấy chơi chứ, Sr nói là không, chỉ đi ngoài đường thôi". Trời, nếu tôi hiểu được và sớm biết chắc tôi tới nhà hai cô ấy thật. Tôi hỏi Sr có quen biết hai cô ấy không? hay là mình tới nhà cô ấy chơi đi, thế là chúng tôi quay lại nhưng không tìm ra bóng dáng người đâu nữa, té ra là Sr cũng không biết hai cô ấy là ai, ở đâu, chỉ là nói chuyện vậy thôi. pó tay. Ở đây, bạn có thể bắt gặp những vòi nước bơm tay mà hồi xưa chúng ta cũng đã từng sử dụng, người ta khoan giếng xong lắp một bộ phận bơm tay mà khi bạn gạc lên gạc xuống chiếc cần thì nó hút nước lên và chảy ra một cái vòi, hiện giờ thì chúng ta không còn xài nữa. Một số nhà cũng có Tivi, đầu đĩa, xe máy.. Trời sập tối rất mau, trong những căn nhà, ánh điện leo loét được thắp lên, điện thì đã về tới tận buôn làng nhưng người dân chỉ xài những bóng đèn nhỏ xíu như là bóng đèn ngủ.

6 giờ đúng, chúng tôi quay về nhà Ama H'Nhúi ăn tối, vừa về tới ngõ thì gặp Amai H'Nhúi và Sơ Gương ra đón. Chị ấy đùa rằng tưởng chúng tôi bị các cô gái bắt rồi chứ, đi lâu quá không thấy về. Tôi và Thắng hết hồn, tưởng hồi nãy chị ấy biết chuyện chúng tôi.. dù sao cũng "sém" bị bắt chứ bộ. Chúng tôi cùng vào nhà, giữa nhà trải một cái chiếu lớn, giữa chiếu có một cái tô lớn đựng cơm, một chén muối ớt gọi là Rahan, một chén cà um, một chén cây cải giã nhuyễn và năm cái chén. Dưới ánh đèn điện tỏa ra từ cái bóng đèn bé tí, cả không gian rộng lớn không đủ ánh sáng, không khác gì khi xưa đốt đèn dầu, chúng tôi cùng dùng bữa, một bữa ăn đơn giản đạm bạc nhưng rất ngon (có điều này bạn nên biết, người Gia-Rai rất thích ăn ớt nên món nào cũng có ớt, không ít thì nhiều, nên các bạn không ăn được ớt chắc chỉ còn cách ăn cơm không thôi - bản thân tôi cũng cay đến ù tai cơ mà)

http://img296.imageshack.us/img296/6795/dscn3170mm9.jpg
Người dân tộc họ ăn nhiều ớt, có lẽ do cái đói cái nghèo, vị ớt làm cho người ta dễ ăn và thèm ăn... đi rồi mới biết thấm thía, tôi không hình dung được việc ngày nào tôi cũng phải ăn như thế này thì làm sao mà có sức để mà làm việc... cái vị cay của ớt có lẽ vì thế mà lúc nào cũng hiện diện trong các món ăn của người dân tộc Jrai.

Một bữa ăn vui vẻ giữa chúng tôi không có khoảng cách nào, phải không các Amai, các Young? Một bữa ăn tôi rơi nước mắt là vì món ăn có nhiều ớt, quá cay hay là vì cái gì khác? Sơ Huệ nói là người Gia-Rai không có ăn sáng đâu, nên mọi người hãy ăn cho nhiều vào, đến trưa mai mới ăn cơm lại. Ăn xong, người ta uống nước chứa trong một quả bầu khô, thật kỳ lạ trời thì cũng bình thường, thậm chí có thể nói là nóng nhưng khi cầm quả bầu lên tôi thấy nó lạnh, lạnh như là nó đang chứa nước đá trong đó, Sr nói đó là cái tủ lạnh của người Gia-Rai đó, nước chứa trong trái bầu cũng mát lạnh lạ thường. Thắng uống thử một ngụm, rồi thấy ngon quá anh làm tiếp 2 lần nữa. Tôi cũng tò mò không biết là có ma lực nào quyến rũ Thắng như thế, cũng cầm bầu nước lên ngửa cổ uống, thú thật là nước rất mát và ngon như là nước khoáng trong tủ lạnh. Rồi sau bữa ăn chúng tôi tạm biệt nhà Ama H'Nhúi, đi sâu vào buôn để bắt tay vào công việc của mình trong đêm nay.

(Còn tiếp)

dly
17-11-2006, 22:58
Đêm thứ hai

Địa điểm chúng tôi sẽ đến là nơi mọi người tập hát và chúng tôi sẽ ngủ đêm tại căn nhà đó. Đó là nhà Ama Buin - nhà của em H'Cha, con của Ama Buin, đang ở nội trú trong nhà các Sơ.

7 giờ tối, khi chúng tôi tới thì buổi kinh tối sắp kết thúc, trong căn nhà sàn, những thanh niên, thiếu nữ, những em bé lẫn người lớn đang quỳ cầu nguyện. Hôm nay, các Sr sẽ tập hát cho mọi người tại buôn Toat này và một số người ở buôn lân cận đó. Ở đây, người lớn ít người biết tiếng Việt, có một số biết vài ba từ nên chúng tôi không nói chuyện được, chỉ nhìn nhau cười thôi. Tuy vậy, họ rất thân thiện và dạn dĩ, họ mời chúng tôi vào nhà của họ tự nhiên, Thắng tuy không biết một từ nào tiếng Gia-Rai cũng hăm hở vào nhà nói chuyện. Tuổi teen ở đây thì được đi học nên các em đều biết nói và viết tiếng việt, có em cũng đã học hết cấp 3, có em thi trượt ĐH, cũng có em đã từng đi Thành Phố.

7 giờ 30, buổi tập bắt đầu. Buổi tập hát tối đó quanh tôi chỉ toàn bộ là tiếng dân tộc, không hề có một chữ nào là tiếng Việt nhưng sao tôi cảm thấy thân quen lạ lùng, tôi cảm nhận được trong từng câu hát một cảm xúc cũng như là tiếng Việt vậy. Bởi vì bà con dân tộc Gia-Rai rất có khiếu văn nghệ hát hò nên buổi tập rất mau và hát được rất nhiều bài hát, những bài hát dâng thánh lễ, những bài hát cảm tạ, nhập lễ và những bộ lễ (các bài hát của đạo Công Giáo - người dân ở đây theo đạo Công Giáo) Các cô gái, chàng trai trẻ hát rất say mê. Thắng sau một chút ngần ngừ, anh cũng vào trong nhà cùng hát với mọi người, nhưng chỉ được mươi phút là anh đã bị một cô gái "bắt" mất. Cả hai rủ nhau ra ngoài tâm sự, các bạn ạ. Tập hát đến hơn 9 giờ thì có một số vì nhà xa nên cũng dừng buổi tập cho mọi người về cho sớm. Tại thành phố bạn có đi suốt đêm, bất cứ lúc nào cũng có xe máy xe hơi và đường thì sáng choang còn tại đây, đường thì xấu mà không có đèn đâu, xe cộ cũng không nhiều, người dân đi bộ vài cây số là chuyện dĩ nhiên. Có những bạn nhà ở các buôn gần đó qua buôn Toát tập hát cũng rủ nhau đi bộ theo từng nhóm.

Sau buổi tập, Sr Huệ giới thiệu chúng tôi với buôn làng và mọi người cùng nhau quây quần nói chuyện, các bạn trẻ Gia-Rai đều biết tiếng Việt nhưng ai cũng nói bằng tiếng dân tộc nên tôi nhất định phải học cho được tiếng Gia-Rai để lần sau tôi sẽ nghe và hiểu được các bạn nói gì.. nếu không thì tức lắm. Tên của các bạn cũng rất hay, tôi nhớ tên vài người lúc đó, có mấy anh con trai tên là Yuong Thanh, Yuong Rin và Yuong Rế, các cô gái thì có Amai Met, Amai Lix, Amai Nị.. các bạn nói về cuộc sống của các bạn, nếu bạn nào có đi học thì cũng rất bận rộn và cũng chạy đua với thời gian lắm, Yuong Rế kể rằng anh học sáng, trưa về là lên nương làm đến tối, về còn nhiều việc phải làm nên hầu như bài vở cũng không còn thời gian giải quyết hết. Nhìn chung thì các bạn không có nhiều thời gian mà học như chúng ta, cuộc sống cũng không cho phép các bạn học cao hơn. Nói chuyện một chút thì các bạn phải ra về để ngày hôm sau tiếp tục còn nhiều việc phải làm.

Khi tôi hỏi bạn ba tiếng đồng hồ bạn sẽ làm được gì? Chắc hẳn là bạn sẽ làm được nhiều thứ lắm đó, chỉ có vài tiếng đồng hồ nhưng chúng tôi cảm thấy như là rất quen nhau. Chia tay có lưu luyến hay không? điều đó còn phụ thuộc vào tình cảm như thế nào, phải không bạn? Nếu không có gì thân nhau, không có gì quen biết thì sẽ không có gì lưu luyến. Bước xuống căn nhà sàn, tôi đứng ngửa mặt trước sân để thấy được cái lạnh nhẹ nhàng của cao nguyên, Rế và Nị cùng bước xuống, chúng tôi trao đổi vài câu. Tô nhìn Nị hỏi "câu 'Kau Kháp Kơ I' nghĩa là gì?", em thoáng đỏ mặt trả lời "Anh yêu em" và bẽn lẽn đứng núp sau lưng Rế. Thấy Thắng còn đứng trên nhà sàn tôi gọi anh xuống, thấy tôi và Thắng chưa muốn đi ngủ, Mai Ni hỏi chúng tôi có muốn đi dạo một vòng hay không? dĩ nhiên là chúng tôi không ai muốn bỏ lỡ dịp rồi, tôi, Thắng, Amai Nị, yuong Rế tiếp tục đi dạo trong buôn, ban đêm thật yên tĩnh, hoàn toàn không có một tiếng xe máy, tiếng ồn ào mà thành phố không bao giờ ngớt. Bầu trời cao xa, và chit chít sao, những ngôi sao lấp lánh, dải ngân hà, sao đổi ngôi (sao băng).. thật là đẹp, chúng gợi cho tôi những ngày còn nhỏ sống ở nông thôn, cũng giống như vầy.

Không khí đêm khuya thoáng lạnh, có lẽ vì thế mà con người dễ gần nhau hơn, đôi dòng địa chỉ viết vội qua ánh đèn mờ hắt qua khung cửa cho đến những cái bắt tay tạm biệt (Mạ Tờ Ngang Neo Vít)... càng làm cho không khí bịn rịn và bùi ngùi. Trời đã về khuya nhưng Young Rế vẫn khẩn khoản rủ chúng tôi về nhà anh chơi một chút, nhà anh cũng không xa lắm, chúng tôi đi chừng hơn 5 phút là đến nơi. Đó là một căn nhà xây bằng gạch nhỏ, nền nhà tráng xi-măng, trước sân nhà có một cây bàng. Rế kể rằng khi anh ta ra đời, nhà anh ta thì bị cháy và cả một số nhà trong buôn cũng bị cháy nên vì vậy mà anh có cái tên là Rế, tôi không hiểu chữ Rế có nghĩa là gì và có liên quan gì với đám cháy cách đây hơn 20 năm, nhưng nghe giọng kể bùi ngùi của anh cộng với một cảm giác thông cảm, tôi hiểu được nỗi khổ mà gia đình anh phải chịu lúc đó, có lẽ đó là một kỷ niệm tang thương không chỉ với gia đình anh mà còn với cả bà con hàng xóm. Nhà Rế rất đông người, trên Rế còn có 3 người anh, sau Rế có 4 đứa em, cuộc sống đã bắt mọi người làm việc ngay từ lúc nhỏ, hoàn cảnh khó khăn nhưng Rế vẫn học xong lớp 12 nhưng rồi anh cũng chỉ trở về làm rẫy sau bao năm đèn sách thôi. Khi tôi hỏi mọi chuyện Rế đều trả lời tậm tâm, những từ ngữ bình thường nhất trong cuộc sống hằng ngày. Rế tỏ ra quan tâm và ganh tị với cuộc sống của miền xuôi, những ngày như Noel, Lễ Phục Sinh.. ở đây không được tổ chức lễ, cũng có rất ít dịp cho thanh niên vui chơi, hay là một phong trào gì đó cũng chẳng có khi nào tổ chức.

Khi biết chúng tôi lần đầu tiên tới đây, Rế chợt buộc miệng: "lần đầu tiên chắc cũng là lần cuối cùng". Tôi cũng không biêt nói sao, thật sự trong thâm tâm tôi vẫn muốn ở đây, vẫn muốn quay trở lại một lần nữa, nhưng những gì mà ta muốn đó, có rất nhiều cái không nằm trong tầm tay chúng ta. Khi không thực hiện được ta thường đổ lỗi cho hoàn cảnh nhưng thật sự thì sao, thực sự ý ta có muốn thế không.. tôi không biết, tôi chỉ biết nói rằng vào một ngày nào đó, tôi sẽ trở lại.. tôi sẽ không trở lại một mình và các bạn cũng không chỉ có một mình. Chắc chắn thế.

Gần 11 giờ khuya, các căn nhà cũng đã tắt đèn đóng cửa, chúng tôi rời căn nhà nhỏ của Rế, mỗi người mang theo một tâm sự buồn vui. Amai Nị rủ "Young Hiệp, chiều mai ở lại sinh hoạt chung nha". Nị ơi, em có biết rằng tôi tiếc lắm hay không, tôi tiếc vì thời gian, không gian không cho phép chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau, có thể thường xuyên nói chuyện. Em bảo với tôi: "Young đừng nói tiếng bản xứ với người địa phương vì họ sẽ tưởng là thật đó, như là lúc nãy Young nói Kau Kháp Kơ I, em cũng bất ngờ tưởng thật". Tôi thật cảm động biết bao khi em nói rằng nếu biết em sẽ mang trang phục dân tộc và nhảy múa quanh đống lửa nếu tôi thích như thế, tại vì tôi có nói là tôi tưởng buổi tối hôm nay tập văn nghệ quanh một đống lửa, và các bạn dân tộc sẽ nhảy múa quanh đống lửa đó. Tôi tiếc lần sau tôi có dịp trở lên, chắc hẳn em, Rế.. và những người bạn trẻ hiện giờ đã có con bế con bồng rồi. Tôi tiếc vì cuộc sống của chúng ta quá khác biệt.."Young Hiệp, khi nào thì Young trở lại đây" câu hỏi của em cũng khó trả lời như câu nói của Rế, tôi không dám nói rằng lòng mình đang thổn thức, cũng không dám bảo là nó hãy lặng im đi, có lẽ nào đó chỉ là những cảm xúc bất chợt, những ngộ nhận mà ta sẽ dễ quên đi? Khi đi ngang qua một ngôi nhà nhỏ, em chỉ vào và nói "Young Hiệp biết nhà ai không?" dĩ nhiên là tôi không thể nào biết là nhà ai, nhưng trong tôi, nó nói với tôi rằng đó là nhà em, tôi nhìn căn nhà, khẽ lắc đầu, em bảo "thôi em vào nhà đây, ngày mai sẽ gặp lại Yuong Hiệp". Em nói vào sao lại đứng lặng thế kia, chân không muốn bước hay lòng không muốn rời. Tôi quay nhìn Thắng, anh nói "hai người về trước đi, một chút nữa Thắng về". Thắng vốn ít nói hơn tôi, cảm xúc cũng giấu kĩ hơn tôi, phải chăng tôi và anh cũng có cùng chung suy nghĩ. Tôi không thể nào cam đảm đứng lại lâu, tôi sợ những điều tôi thấy thôi nghe khiến tôi đau lòng, tôi bước trong đêm lạnh mà đầu thì nóng bức. Quay lại, tôi vẫn còn thấy Thắng đứng đó, phía xa hơn Amai Nị cũng còn đứng đó, một vở kịch câm mà không ai muốn hạ màn. Tôi quay lai như nhìn lần cuối rồi lặng lẽ quay bước về nhà..

Hơn 11 giờ khuya, tôi và Thắng lặng lẽ ngồi trước nhà, đung đưa chân trong cái lạnh cao nguyên, khẽ rùng mình, tôi khoát thêm chiếc áo, ngắm trời sao.. mỗi người đều theo đuổi một suy nghĩ riêng, tôi không làm gì, lấy điện thoại ra nghe nhạc, không tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ, trên này hoàn toàn tách biệt với cuộc sống hiện đại, còn Thắng ngồi châm thuốc hút, không ai nói với nhau tiếng nào nhưng tôi nghĩ chắc hẳn Thắng cũng có suy nghĩ giống tôi. Một lát, quay sang Thắng, tôi hỏi "sao trông Thắng có vẻ hơi buồn, có tâm sự gì không?" Thắng không trả lời, một chút, anh đáp "không có gì, chỉ là hơi mệt thôi". Tôi bảo có mệt thì thôi vào ngủ, mai còn tiếp tục nữa, nhưng Thắng bảo tôi cứ ngủ trước đi, em thích ngồi một mình.

Tôi cũng cảm thấy mình mệt mỏi rã rời, nghĩ đến ngày mai cần có sức tiếp tục cuộc hành trình, tôi đi vào nhà. Nằm xuống nhưng tôi nào có ngủ được, có những chuyện cứ quanh quẩn trong đầu tôi, tôi nghĩ đến cả ngày hôm nay, tôi đã làm được những gì, đã trải qua những gì.. câu hỏi của Amai Nị và câu nói của Young Rế khiến tôi không khỏi thở dài, nó cứ xóay vào tim tôi. Lúc đó, tôi chợt nhớ lại câu mà Thắng nói "nhớ làm gì, mình về dưới có sử dụng đâu".. khi tôi hỏi Thắng có nhớ những từ Gia-Rai mình đã học không. Phải, có lẽ tôi không có một dịp nào được nghe, được nói lại những từ đơn giản nhất mà tôi từng nghe từng học, từng nói.. Một lúc lâu sau, Thắng lặng lẽ bước vào, anh nằm xuống và thở đếu như là ngủ nhưng tôi biết anh cũng đang trằn trọc thao thức.. mình vì cái gì hở Thắng? Tôi hỏi chính bản thân mình... Tôi thiếp đi lúc nào không biết.

Ngày thứ hai

6 giờ sáng, tôi giật mình thức giấc, Thắng cũng đang ngồi dậy bên cạnh tôi, mọi người đã thức dậy hết rồi, trời ban sáng vẫn có không khí se lạnh. Tôi bước ra ngoài hiên nhà, chưa sáng hẳn mà đã có những đứa bé tí xíu chơi trò bắn bi, bọn trẻ tại đây thật lạ. Tôi bước ra sau nhà, đến cái giếng khoan. Mọi người tụ tập đông đủ quanh giếng, nước rất ấm và trong vắt, sau khi vệ sinh sáng xong, chúng tôi cùng chụp chung với các người bạn Tây Nguyên vài tấm hình và chia tay họ để tiếp tục lên đường.

6 giờ 30, chúng tôi tạm biệt Bon Toat đầy kỷ niệm để đi đến buôn Bon Nu A, sáng nay tôi tham dự thánh lễ của người dân tộc. Ngoài đường, người dân đi lại rất đông, Thắng tranh thủ quay phim và chụp hình, họ nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên, không phải bởi vì họ chưa thấy người Kinh bao giờ mà là họ thấy lạ là do chúng tôi "ngầu" quá và dám "xâm mình" quay phim, sau này tôi mới biết ở đây quay phim, chụp hình không được tự do cho lắm. Văng vẳng ngoài đường, loa phóng thanh của xã đọc tin tức và thông báo.. bằng tiếng Gia-Rai, Thắng lắng nghe một hồi, cuối cùng anh bảo: chỉ nghe được chữ Chính quyền, Chính Phủ thôi, còn mấy chữ khác nghe không hiểu, giống như là đang ở nước ngoài quá. Chúng tôi đến một căn nhà bình thường, đây sẽ là nơi làm lễ. Thấy tôi thắc mắc, Sr giải thích là tại đây người ta không cho xây nhà thờ, làm lễ, vì vậy mà một người dân dùng chỗ của mình cho mượn để mọi người tập trung làm lễ nơi đây. Người đó là Ama H'Our.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi tham gia một thánh lễ như thế, toàn bộ các kinh sách, các bài hát đều bằng tiếng Gia-Rai, cha giảng bằng tiếng Gia-Rai luôn. Cung thánh trang trí rất đơn sơ, một mảnh vải trắng treo ngang, trên đó cắt dán những bông hoa bằng giấy màu để trang trí, người ta phủ một mảnh vải thổ cẩm lên bàn dùng làm bàn tiệc thánh, tất cả trong một căn phòng nhỏ, không có ghế ngồi, phòng chứa được khoảng 30-40 người, toàn bộ là như thế.

7 giờ, Cha đến và thánh lễ bắt đầu, mọi người cùng hát những bài hát đã tập khi tối và cùng dâng thánh lễ. Khoảng một tiếng sau, thánh lễ kết thúc, mọi người bắt tay tôi tạm biệt: Mạ Tờ Ngang Kau Vít. Thường thì người Gia-Rai không ăn sáng, nhưng hôm nay, có Cha, các Sr và có chúng tôi nên những người bạn dân tộc của chúng ta phá lệ, chúng tôi được nhà Ama H'Our đãi một bữa cơm sáng rất ngon, cũng có những món có ớt, lại có những món thịt cá nữa.

Gần 9 giờ, chúng tôi tiếp tục vào các buôn sâu hơn, ở đó là xã Ia Rsai của huyện Krongpa, để có một thánh lễ khác vào lúc 10 giờ trong đó. Trên đường đi, chúng tôi phải băng qua một con sông cũng khá là rộng, nếu băng qua bằng cầu thì nói làm gì, chúng tôi phải chạy hoặc dắt xe lội qua sông, đó cũng là một con đường duy nhất để vào buôn thôi. Dọc đường đi là những thửa ruộng, những rẫy bắp, mì.. xanh tươi, nhà cửa ở đây thì hầu như còn là nhà sàn, tuy là cũng có điện rồi nhưng cũng chưa có nhiều nhà xây. Ngoài đường, người ta thả heo, bò, gà, dê.. chạy lung tung, ngày chủ nhật nên mọi người cũng ở nhà và không có đi làm. Thanh niên thì chơi bóng chuyền, bóng đá.. rất vui.

Buổi trưa, chúng tôi cùng nhà Amị Hiết ăn cơm và uống rượu cần. Không biết người khác thế nào chứ theo tôi, thì tôi rất hợp với các món ăn ở đây, tôi thích ăn cơm khô, không nhão, người ở đây cũng ăn cơm rất khô, hạt gạo tròn và thơm, thức ăn rất ngon.. nói chung là tuyệt. Nhưng tiết mục uống rượu thì là tôi hơi ớn (tôi vốn tệ về khoản này lắm). Người ta mang ra một ché rượu cần, chế nước vào và ưu tiên cho khách uống. Cha uống đầu tiên, chú Thắng có vẻ khoái tiết mục này lắm nên chú nhảy vào uống liền, tôi cũng vào làm một chén. Hic, vừa uống xong thì mặt đã đỏ như cua lột rồi, thiệt là quê ghê. Mà sao lúc đó tôi không thấy say, không thấy xỉn gì cả, vẫn bình thường như bình thường. Thậm chí tôi còn chạy xe hơn 40 cây số trở về Ayunpa nữa kia mà, nhưng về đến Ayunpa một lúc thì tôi buồn ngủ và ngủ luôn đến chiều, cho đến lúc lên xe ra về luôn.

Rượu này rất thơm và ngon, ngọt nhưng có lẽ là rất nặng, theo lệ thì mỗi người khi uống hút đến đâu người ta sẽ châm nước vào đến đấy cho bè mặt nước luôn luôn đầy. Vì thế, rượu về sau càng lúc càng nhạt, không còn nặng như ban đầu nữa. Tôi cũng uống hai lần, lần đầu rượu còn nặng, lần sau thì nhẹ hơn rồi nhưng tôi thật là no quá, cũng không còn chỗ chứa nữa. Thắng thì rất khoái, anh uống đến 3 lấn và vẫn còn muốn uống nữa, thì ra đây là lần đầu tiên anh Thắng nhà ta uống rượu cần.

Gần 12 giờ trưa, chúng tôi chia tay với chủ nhà, các bạn dân tộc để lên đường trở về Ayunpa.

Buổi chiều đó, với chúng tôi thật là phí vì đã ngủ gần hết buổi chiều, không làm được cái gì cả.

Đêm cuối

6 giờ 30, xe đến đón chúng tôi trở về thành phố sau hai ngày tìm hiểu cuộc sống người dân nơi đây, sau đêm nay, tôi sẽ lại có mặt ở nhà để tiếp tục cuộc sống mưu sinh, tiếp tục bị cuốn vào cuộc chạy đua với mọi người. Có ai hiểu rằng, trong khoảng thời gian ngắn ngủi kia, đã làm cho trái tim tôi hơn một lần thức giấc, giờ đây, tôi chỉ còn biết trút tâm sự của mình lên trang giấy trắng, đến một lúc nào đó tôi sẽ bình lặng trở lại?

Ngồi trên xe, tôi rất mệt, rất muốn ngủ.. nhưng sao mắt nhắm mà hồn thì để lại nơi đâu, nơi mà tôi đã coi như một phần của cuộc sống, một phần của kỉ niệm, thời gian quá nhanh để có thể..

Tạm biệt buôn làng, tạm biệt các em thơ, những người bạn dân tộc Gia-Rai mến khách và thân thiện, và tạm biệt những điều đặc biệt..

Tộ hem.

thagnv
18-11-2006, 15:39
Rất cám ơn anh Hiệp đã viết một bài rất là hay!

hieept
18-11-2006, 15:41
Bài phóng sự với phim sao rồi Thắng?
trông ghê luôn..

thagnv
18-11-2006, 15:51
Hình kỉ niệm vui buồn của chuyến đi như thế có lẽ là đủ...
Có những hình mà post lên người xem chỉ thấy xót xa... thì thôi, post làm gì?
Đi rồi mới thấy mình hạnh phúc và sung sướng biết bao?

Mai Nị hỏi tôi, anh ơi, Sài Gòn có đẹp bằng thành phố Buôn Mê Thuộc không anh?
Biết trả lời sao đây trước câu hỏi như thế... tôi nói, Sài Gòn không có sao em à, buổi tối Sài Gòn không có sao nhiều như ở đây, chỉ có đèn điện, đèn đường, Sài Gòn cũng không có cái không khí mát mẻ tự nhiên này, Sài Gòn nóng bức lắm...
Mai Nị cười... tôi không hiểu nụ cười ấy ẩn chứa điều gì...

dly
18-11-2006, 17:01
Hình kỉ niệm vui buồn của chuyến đi như thế có lẽ là đủ...
Có những hình mà post lên người xem chỉ thấy xót xa... thì thôi, post làm gì?
Đi rồi mới thấy mình hạnh phúc và sung sướng biết bao?

Mai Nị hỏi tôi, anh ơi, Sài Gòn có đẹp bằng thành phố Buôn Mê Thuộc không anh?
Biết trả lời sao đây trước câu hỏi như thế... tôi nói, Sài Gòn không có sao em à, buổi tối Sài Gòn không có sao nhiều như ở đây, chỉ có đèn điện, đèn đường, Sài Gòn cũng không có cái không khí mát mẻ tự nhiên này, Sài Gòn nóng bức lắm...
Mai Nị cười... tôi không hiểu nụ cười ấy ẩn chứa điều gì...

Có khác chứ Thắng. Em post ảnh lên để mọi người được thấy chúng ta còn sung sướng dường nào. Còn hạnh phúc dường nào so với những đồng bào của ta. Có vậy chúng ta mới có thể kêu gọi tấm lòng nhân ái của mỗi người, đánh thức tình yêu thương trong mỗi con người và chúng ta sẽ là cầu nối, là trung gian để chuyển tải thông điệp yêu thương đó. Gửi lên đi em

VietDuc
18-11-2006, 19:05
Anh Lý nói đúng đó Thắng. Nên đưa lên để những người ko biết họ có cảm nhận thực tế. Em mới ở Gialai 2 ngày và gặp bà con Jrai. Anh từng công tác ở đó 1 tháng và đi cả vào những bản làng mà chỉ có đi bộ mới vào được, được chứng kiến những chuyện mà nằm tưởng tượng cũng không ra. Số phận chúng ta may mắn hơn họ nhiều nhiều và giờ là lúc chúng ta chia sẻ sự may mắn đó với họ.

Quan điểm cá nhân tôi rất rõ ràng: Làm tất cả những gì mình thấy là đúng, ko nghĩ đến thiệt hơn, kô bàn tới bàn lui vì dù ít dù nhiều những việc chúng ta đã, đang và sẽ làm đều là THIỆN.

Khi chúng ta mới phát động THX, nhiều ý kiến khác nhau tùm lum hết làm tôi rất buồn, thậm chí có những cá nhân rất to tiếng. và rồi đến ngày hôm nay, những con người lời ra tiếng vào đó chưa một lần tham gia với THX. Tôi thật sự cảm phục những người như anh Lý, Hùng, Thắng, Hiệp, Trâm v..v.. đã lẳng lặng ngày qua ngày thực hiện trọn viẹn những "chiến công" mà ko cần màng tới những lời nói góp ý búa xua xung quanh. Đó là những hành động thiết thực nhất và giàu lòng nhân ái nhất.

Một lần nữa gửi lời cảm ơn chân thành nhất từ trong lòng đến những con người cao cả.

hieept
20-11-2006, 00:17
Hình kỉ niệm vui buồn của chuyến đi như thế có lẽ là đủ...
Có những hình mà post lên người xem chỉ thấy xót xa... thì thôi, post làm gì?
Đi rồi mới thấy mình hạnh phúc và sung sướng biết bao?

Mai Nị hỏi tôi, anh ơi, Sài Gòn có đẹp bằng thành phố Buôn Mê Thuộc không anh?
Biết trả lời sao đây trước câu hỏi như thế... tôi nói, Sài Gòn không có sao em à, buổi tối Sài Gòn không có sao nhiều như ở đây, chỉ có đèn điện, đèn đường, Sài Gòn cũng không có cái không khí mát mẻ tự nhiên này, Sài Gòn nóng bức lắm...
Mai Nị cười... tôi không hiểu nụ cười ấy ẩn chứa điều gì...

không chỉ có người xem cảm thấy xót xa đâu Thắng, người đi như tôi cũng rất xót xa, và người ở lại cũng rất xót xa, Thắng có hiểu những gì Amai Nị, Young Rế.. nói không? Tôi nghĩ rằng các em ấy cũng xót xa như mình vậy, lẽ nào không rơi nước mắt vào buổi sáng ấy..

thagnv
21-11-2006, 02:20
Xin lỗi vì đã để các bác chờ món "mầm đá" của em, đây ạ!

http://sjl-static6.sjl.youtube.com/vi/l-KGkXsx7Cc/2.jpg

[Video Clip] Bước đi nhỏ trước chặng đường dài (http://www.youtube.com/watch?v=l-KGkXsx7Cc)

Hoặc có thể xem tại đây. (http://blog.360.yahoo.com/blog-QaUIswclc6cdsLRA8Ds-?cq=1&p=261) (tranh thủ quảng cáo cái theme mới màu cam trong blog) lol

Phóng sự về chương trình Tin Học Xanh tổ chức trao tặng máy vi tính cho các bạn nhỏ dân tộc Jrai tại Ayunpa, tỉnh Gia Lai.

Những người thực hiện video clip:
dly
vietduc
jollibee
hieept
thagnv

Lời bình:
thagnv

Đọc lời bình:
bisous

Hic hic... công tình em edit cái audio nghe hoành tráng thế mà mang vào Youtube nó nghe lè è lè è... bó hand!

dly
21-11-2006, 03:13
Hôm nào Thắng cho anh xin toàn bộ hình ảnh và Film nha. Không đi được đành ngóng những chuyện bên lề vậy :drool: Thêm nữa mai or một anh gửi monitor ra Gia Lai sẽ gửi thêm ít hình các bạn chụp chung với gia đình họ luôn

VietDuc
21-11-2006, 14:01
Thắng Burn ra VDC hoặc để format avi / mpg / wmv rồi đưa anh, anh upload lên TinHocXanh để bà con coi cho nhanh mà audio cuả em cũng ko bị "thôỉ kèn"

thagnv
21-11-2006, 16:33
Vâng ạ, thế thì tốt quá, để tối nay em up lên yousendit rồi em sẽ gửi link cho anh... lol

VietDuc
22-11-2006, 08:59
Video Clip: Chiến Công Thứ 4 Của TinHocXanh

http://tinhocxanh.org/video/thx_gialai.mpg

Mời các bạn xem và cảm nhận.

yuna_admirer
22-11-2006, 09:16
đọc thấy hào hứng quá !

dly
22-11-2006, 10:22
đọc thấy hào hứng quá !
hẫy cùng tham gia và vận động cho chương trình đi bạn

jollibee
22-11-2006, 10:29
Download nhanh ghê. Đạo diễn Thắng tìm được cô bisous đọc lời bình ấm quá hé.

thagnv
22-11-2006, 11:31
Download nhanh ghê. Đạo diễn Thắng tìm được cô bisous đọc lời bình ấm quá hé.
Vâng ạ, vụ này em biết rồi... thankiu anh nhiều... :w00t:

VietDuc
22-11-2006, 12:07
Lần này cái mẹt lão Jô rõ quá, để send đường link cho bà xã coi xem có ... chaý nhà không. hehehe

Nó vâỵ chứ nêú chị nhà coi đoạn clip naỳ, chắc sẽ hiểu và thông cảm cho những việc cao cả mà anh đang làm.

dly
22-11-2006, 12:14
Sao không post link đoạn Video Clip này bên trang tinhocxanh được VD ơi! Cho qua bển để mọi người ghé thăm có thể xem luôn nha Đức.
Phần Album ảnh của mình cũng không cập nhật được :D

VietDuc
22-11-2006, 13:07
Chờ Thắng gửi cho cái clip đã convert qua WMV thì đưa lên web cho chạy mọi người dễ coi hơn. Cái Album em có phân quyền cho anh ko nhỉ? Để em kiểm tra lại nhé :P

dly
22-11-2006, 14:09
Mấy bác ơi, em mới phát hiện ra rằng, đôi mắt của em, trong văn học người ta gọi là mắt lá răm... Cám ơn cha mẹ đã cho em đôi mắt của mình nó văn học đến thế!!! :embarrass
Tiếng "nhà quê" còn gọi là "mắt đĩ" đấy chú ạ

hieept
22-11-2006, 14:12
giọng đọc dễ thương quá

dly
22-11-2006, 14:18
giọng đọc dễ thương quá
Chú Hieep chưa thấy người mà. Dễ thương hơn giọng nhiều/ Anh mà còn ..... :emlaugh:

hieept
22-11-2006, 14:32
chùi, sao nghe mà tò mò, hứng thú nổi đầy vậy nè trời..
hix, tiếc quá, không ở sài gòn..

thagnv
22-11-2006, 14:36
Tiếng "nhà quê" còn gọi là "mắt đĩ" đấy chú ạ

Thôi... cám ơn bác... em thích ngôn ngữ văn học hơn... lol


giọng đọc dễ thương quá


Chú Hieep chưa thấy người mà. Dễ thương hơn giọng nhiều/ Anh mà còn ..... :emlaugh:

:whistling :whistling :whistling


chùi, sao nghe mà tò mò, hứng thú nổi đầy vậy nè trời..
hix, tiếc quá, không ở sài gòn..

:exclaim: :boxing: :boxing: :boxing:

lol

thagnv
22-11-2006, 21:43
Anh Đức ơi, cái file mpg đó, anh đổi đuôi thành wmv là xem trên Windows đc à...
Thiệt đó! :)

VietDuc
22-11-2006, 23:45
Cannot play back the file. The file format is invalid.

Em coi duoc tren WM vì nó có thêm code hỗ trợ, nhiều máy chưa cài thêm code thì pó tay luôn đó. Ráng convert đi cưng.

dly
20-05-2009, 23:02
Ngày hôm qua có cô Bắc Kỳ nho nhỏ thắc mắc về đoạn video clip

"Bước đi nhỏ trước chặng đường dài sao không xem được".

Vì toàn bộ website đã được chuyển đến nơi khác rồi nên các bạn có thể down về xem tại đây (http://tom.vanviet.com/THX/thx_gialai.mpg)

Cảm ơn già T.O.M nhiều lắm :yes:

kiettt
21-05-2009, 12:15
Em đang định viết lại một bài giới thiệu về Tin học xanh để giới thiệu với vài chỗ mới, già T.O.M cho hỏi em kèm cái link này để ai quan tâm có thể vào xem thì server già T.O.M chịu nổi hông ? Ý em là nếu nhiều người access vào để mở file này thì có sao không ấy mà.

(Giả sử em gởi thư kêu gọi đến một công ty, chừng chục nhân viên mở ra coi, đương nhiên là họ sẽ click vô những cái link mình để làm reference để tìm hiểu thêm, em sợ server bác T.O.M bị kẹt xe)


Em copy về máy em luôn rồi, để burn ra cái VCD, chỗ nào nhắm có cửa thuyết pháp em đem lên đó chiếu luôn. Thắng cho anh đạo văn mấy câu trong clip đưa vào bài giới thiệu nhé, lời bình hay quá.

The Old Man
21-05-2009, 12:44
Em đang định viết lại một bài giới thiệu về Tin học xanh để giới thiệu với vài chỗ mới, già T.O.M cho hỏi em kèm cái link này để ai quan tâm có thể vào xem thì server già T.O.M chịu nổi hông ? Ý em là nếu nhiều người access vào để mở file này thì có sao không ấy mà.

(Giả sử em gởi thư kêu gọi đến một công ty, chừng chục nhân viên mở ra coi, đương nhiên là họ sẽ click vô những cái link mình để làm reference để tìm hiểu thêm, em sợ server bác T.O.M bị kẹt xe)


Cứ thử xem thật ra tôi củng muốn biết cái thằng host Yahoo nó cở nào.
Khi nào vào không nổi thì thôi.

Cứ làm thử xem.
Có ai rành webpage viết một trang coi cái video đó trực tuyến, tôi bỏ vào thử coi ra sao.